Thứ Tư, 3 tháng 6, 2020

Nghe tiếng cô bán vé số quen tai, tôi quay lại nhìn rồi chết sững, còn cô ấy cũng luống cuống đánh rơi cả xấp vé trong tay (P2)

Khi nghe tôi tỏ tình, N đã cười phá lên, cười rất to như gặp chuyện gì vui lắm. Rồi cô ấy nói thẳng với tôi một câu thế này: "Sao anh không soi gương nhìn lại mình xem rồi hãy nói yêu tôi? Anh có gì trong tay? Ngoại hình anh thế nào? Nói anh đừng giận nhưng anh không xứng đi ăn một bữa với tôi đâu, đừng chiêm bao viển vông nữa".

Câu nói đó khiến tôi chết đứng, không ngờ N lại đang tâm đến vậy. Cô ấy không chỉ giày đạp lên tình cảm của tôi mà còn lấy nó ra để hạ nhục. N bỏ đi rồi, tôi vẫn đứng yên một lúc lâu. Cảm giác của ngày hôm ấy, ngay lúc này đây, khi gặp lại N, mọi thứ như ùa về.

Sau đó, tôi ra trường, ôm nỗi đau đớn vì bị xúc phạm và tự biến đó thành động lực. Tôi còn thận trọng ghi lại câu "Anh không xứng đi ăn với tôi một bữa đâu, đừng mộng mơ viển vông" vào cuốn sổ tay. Tôi tự thề sẽ phải đổi đời, sẽ phải sống thật tốt để sau này, nếu có gặp lại N, tôi sẽ ngẩng mặt lên mà hỏi cô ấy: "giờ anh mời em đi ăn được chứ?".

Nghe tiếng cô bán vé số quen tai, tôi quay lại nhìn rồi chết sững, không thể tin vào mắt mình, còn cô ấy cũng luống cuống đánh rơi cả xấp vé số trong tay (P2) - Ảnh 1.

Tình yêu đơn phương cùng nỗi hận thù năm xưa, tôi bỏ qua hết. (Ảnh minh họa)

Trong lúc lăn lộn, chật vật ở Sài Gòn thì tôi nhận được tin N đã có chồng . Đám cưới của cô ấy rình rang lắm. Chồng cô ấy là thương lái phong lưu, lớn hơn cô ấy đến 20 tuổi và đã có hai người con riêng. Nghe bạn thân kể lại, tôi cười, cũng chẳng nhọc lòng nhiều, chỉ nghĩ có lẽ chúng tôi sẽ không gặp nhau lần nào nữa. Tôi ở Sài Gòn, cô ấy ở Hà Nội, mỗi người có một con đường riêng, khát vọng sống riêng nên gặp nhau là chuyện không thể. Tình yêu đơn phương cùng nỗi hận thù năm xưa, tôi bỏ qua hết.

7 năm sau khi ra trường, tôi cưới vợ. Khi đó, tôi lại nghe tin chồng N bị phá sản, tài sản bị niêm phong và suýt ở tù. Tôi có hỏi thăm vài người bạn của cô ấy, chỉ biết rằng sau khi bán hết tài sản tích cóp được để trả nợ, vợ chồng cô ấy dắt díu đi đâu không rõ. Mỗi khi nghĩ lại, tôi cũng thắc mắc không biết cuộc sống của N ngày nay ra sao? Một người kiêu hãnh, xinh đẹp như N, kiên cố sẽ sớm gây dựng lại được sự nghiệp mà thôi. Sau đó, tôi không còn nghe tin tưởng.# gì nữa cả, cho đến tận ngày gặp lại cô ấy.

Chúng tôi nhìn nhau ngạc nhiên. Một lúc sau, bạn huých vào cánh tay, tôi mới choàng tỉnh. N cũng hấp tấp nhặt những tờ vé số rơi tung tóe dưới nền đất rồi kéo sụp nón, hấp tấp bỏ đi. Nhìn cô ấy đi, tôi càng sửng sốt. Cô ấy chỉ còn một chân, chân còn lại là chân giả . Chân giả? Cô hoa khôi ngày xưa, người tôi yêu thầm ngày xưa, tại sao lại nên bộ dạng thảm hại như thế này?

(Còn tiếp)