Thứ Tư, 18 tháng 3, 2020

Thấy vợ trở mình không ngủ được, chồng ôm lấy tôi thở dài rồi nói một câu khiến tôi giận dữ hất anh ra rồi bỏ đi ngay trong đêm

Vợ chồng tôi chung sống đã hơn 10 năm nay. Trong khoảng thời kì ấy, tôi luôn hết mình với chồng và gia đình. Ai cũng bảo tôi là mẫu người nữ giới của gia đình. Cũng đúng, bởi với tôi, chẳng gì quý báu bằng hạnh phúc gia đình. Tôi làm tất thảy để vun vén, thậm chí hi sinh cả sự nghiệp đang trên đường thăng tiến để trở thành chỗ dựa kiên cố cho chồng mình.

Tôi thương chồng lắm. Anh là nguồn sống, là nguồn động lực và cũng là tình yêu của cả đời tôi. bởi thế, tôi tin tức chồng gần như tuyệt đối. Nhiều người bảo tôi ngốc khi sống vì tâm trạng, nhìn nét mặt của một người đàn ông. Nhưng tôi mặc thây, người đàn ông ấy là chồng tôi mà.

Vả lại, chồng tôi cũng là người biết quan tâm, coi ngó vợ con. ba má tôi đau bệnh, anh cũng chăm lo, đóng tiền viện phí như con ruột trong nhà. Thấy bác mẹ tôi ở căn nhà chật hẹp, anh còn cho tiền ông bà xây nhà mới , còn mua nội thất trong nhà. Anh chưa từng tính với anh chị em, cũng chưa từng hỏi tôi có che giấu tiền nong đem về nhà ngoại không? Cuối tuần, dù có bận rộn thế nào thì buổi chiều anh cũng đưa mẹ con tôi về ngoại chơi. Như thế thì tôi không thương anh sao được.

Thấy vợ trở mình không ngủ được, chồng ôm lấy tôi thở dài rồi nói một câu khiến tôi giận dữ hất anh ra rồi bỏ đi ngay trong đêm - Ảnh 1.

Nhưng đâu ngờ, vào ngày sinh nhật 7 tuổi của con gái, chồng lại giáng cho tôi một cú sốc phũ phàng. (Ảnh minh họa)

Nhưng đâu ngờ, vào ngày sinh nhật 7 tuổi của con gái, chồng lại giáng cho tôi một cú sốc phũ phàng. Hôm ấy, thấy có một món quà không tên gửi đến, tôi rất sửng sốt lẫn tò mò. Nhưng con gái tôi lại rất xăm. Con bé vội vã mở ra rồi hét lên đầy vui sướng khi thấy bên trong là một con búp bê vải rất đẹp.

Nhưng tôi thì tái mặt, lần thần khi thấy một tờ giấy nhỏ đặt dưới hộp quà. Trên tờ giấy ghi rằng: "Em Bi gửi tặng chị Hai". Cả nhà tôi, từ bên nội lẫn ngoại chẳng có đứa bé nào tên Bi cả. Tấm ảnh gửi kèm là ảnh một đứa bé trai tầm 4 tuổi, vẻ mặt y chang chồng tôi đang cười rất tươi. Tôi càng nhìn càng tê tái người. chứng cứ rõ ràng như thế, chồng tôi còn biết chối cãi làm sao?

Đêm đó, tôi không sao ngủ được nên cứ trăn trở. Chồng tôi nằm bên cạnh cũng không ngủ được. Anh lặng lẽ thở dài. Chúng tôi rõ ràng đang nằm bên nhau đấy mà cứ như cách xa cả vạn dặm. Khoảng cách ấy, có lẽ là khoảng cách từ trái tim.

Thấy vợ trở mình không ngủ được, chồng ôm lấy tôi thở dài rồi nói một câu khiến tôi giận dữ hất anh ra rồi bỏ đi ngay trong đêm - Ảnh 2.

Nhưng tôi làm sao mà chấp nhận được sự thật phũ phàng này đây? (Ảnh minh họa)

Một lúc sau, chồng tôi lặng lẽ đặt tay lên người tôi, ôm lấy tôi rồi thầm thào: "Em biết cũng biết rồi, hay hiện thời em cho anh đón thằng bé về sống cùng để tiện bề trông nom. Dù gì nó cũng là máu mủ của anh".

Từng lời chồng nói như nhát dao đâm vào tim tôi. đớn đau, phẫn uất, giận dữ, tôi hất thẳng cánh anh rồi gào lên: "Sao anh không đặt vào vị trí của tôi? Sao anh đối với tôi tàn bạo như thế?". Nói rồi, tôi ôm mặt bật khóc, lấy xe bỏ đi ngay trong đêm. Vì sợ ba má biết chuyện sẽ buồn nên tôi đến khách sạn ở một đêm. Còn hiện tại, tôi đang ở lại tại công ty và chỉ về nhà khi có việc cần. Tôi cũng đưa con đến ở cùng mình, bỏ mặc chồng một mình ở nhà.

Anh nhắn tin, gọi điện xin lỗi, van lơn tôi tha và hứa hẹn rất nhiều. Nhưng tôi làm sao mà bằng lòng được sự thực phũ phàng này đây? Chồng bắt bồ là điều tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi phải làm gì với đứa bé từ trên trời nơi xuống này đây? Tôi phải làm gì để giữ gia đình đây? Tôi đau khổ quá.

(ngocquyn...@gmail.com.vn)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét