Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2020

Thấy con trai đánh vợ, bố chồng tôi định lao ra ngăn cản nhưng mẹ chồng nói một câu khiến ông chần chừ rồi quay sang đóng cửa coi như không biết gì

bác mẹ chồng tôi sống rất tình cảm và tôn trọng nhau. Ông bà luôn xưng hô với nhau là anh-em. Kể cả khi có việc gì bực bội, không chấp thuận, ông vẫn nhẹ giọng bảo bà là: "Em đừng nói như thế mà con cái cười cho" thế là mẹ chồng tôi cũng dịu xuống. Tôi về làm dâu 7 năm rồi mà chưa từng thấy ông bà cãi nhau lớn tiếng mà lúc nào cũng đúng ý thức đóng cửa bảo nhau, góp ý xây dựng.

Lại nhìn sang chồng, ba má anh như vậy mà anh chẳng học hỏi được chút gì từ họ. Anh xưng với tôi là "tao-mày", hồi ve vãn và 2-3 năm đầu mới cưới thì xưng "tớ-đằng ấy" nghe còn có chút tình cảm. Sau đó thì chuyển sang gọi "Con kia, mày không nghe thấy tao bảo gì à?" hoặc "Con đ. này, mày điếc hả?"… Buồn lòng lắm.

Nhiều khi bác mẹ chồng tôi cũng nghe thấy liền dạy dỗ chồng sửa lại cách xưng hô với vợ. Trước mặt cha mẹ thì chồng gật gù vâng dạ hoặc chống chế là gọi thế quen mồm rồi, không sửa được. Nhưng sau lưng bố mẹ thì lại "mày tao" khiến tôi chán chẳng buồn nghe.

Sáng bữa qua, vợ chồng tôi cãi nhau vì chuyện có nên chuyển trường cho con không? Con tôi đang theo học ở một ngôi trường tư khá đắt đỏ. Khi con mới bước vào tuổi đi học, vợ chồng tôi chỉ đơn thuần nghĩ muốn cho con tất những gì tốt nhất nên đăng ký vào trường này. Nhưng giờ kinh tế khó khăn hơn, không thể đảm nhiệm nổi từng đó tiền học phí nên hai vợ chồng cãi cọ nhau.

Thấy con trai đánh vợ, bố chồng tôi định lao ra ngăn cản nhưng mẹ chồng nói một câu khiến ông chần chừ rồi quay sang đóng cửa coi như không nghe thấy - Ảnh 1.

Tôi bật khóc hỏi sao anh đánh em và lên án chồng vũ phu. (Ảnh minh họa)

Chồng thì trách tôi hồi đầu không chịu tìm hiểu kỹ càng, tham mấy cái quảng cáo của trường đó, không biết cách vun vén tiêu pha để tháng nào cũng khó khăn túng. Tôi thì bất mãn chuyện chồng không rứa, cứ mãi giậm chân tại chỗ, mấy năm trời lương không lên nổi một đồng cũng chẳng chịu tìm việc làm thêm.

Trong lúc nóng giận, chồng đã tát tôi một cái cháy má. Tôi choáng váng, cả người xây xẩm như muốn ngã uỵch xuống. Tôi bật khóc hỏi sao anh đánh em và lên án chồng vũ phu . Mắt chồng đỏ bừng và định đánh tôi tiếp. Tôi liền gọi bác mẹ chồng với ngó họ chạy ra can ngăn. Nhưng mà, mọi người biết không, khi bố chồng tôi định chạy ra thì mẹ chồng kéo lại. Bà bảo: "Vợ chồng nó đang dạy bảo nhau, ông ra làm gì? Liên quan gì tới ông mà ông xông vào?". Thế là ông lừng khừng rồi quay ra khép cửa lại và coi như thường nghe thấy.

Tôi đớn đau thất vọng khốn cùng. Sao ba má chồng không can ngăn con trai đánh vợ? Sao ông bà lại nghĩ đây là chuyện riêng của vợ chồng tôi mà không nhúng tay vào? Mẹ chồng tôi nữa, cùng là nữ giới, cùng cảnh làm vợ, phải chăng vì chưa bao giờ bà bị chồng đánh nên không hiểu thấu nỗi đau này?

Tôi muốn ly hôn mọi người ạ. Tôi không thể chịu đựng được nữa, mọi thứ đã lên đến cực điểm rồi. Ly hôn có thanh tú hơn không hay lại vất vả khổ đau cả mẹ cả con? Mong mọi người cho tôi lời khuyên đúng đắn trong lúc này.

(tyhuyen...@gmail.com)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét